Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Ảnh hiếm về mậu dịch thời bao cấp ở Việt Nam



Kéo dài từ năm 1954 đến 1986 ở miền Bắc Việt Nam, nhưng dư âm của thời “bao cấp” vẫn còn kéo dài đến những năm đầu thập niên 1990.

Những hình ảnh về một giai đoạn mà đời sống sinh hoạt, kinh tế, xã hội diễn ra đã cách đây vài chục năm. Lúc đó, hàng hóa được nhà nước phân phối theo chế độ tem phiếu, chưa được mua bán tự do trên thị trường, người dân chưa được phép vận chuyển hàng từ địa phương này sang địa phương khác. 
Xếp hàng gửi xe trước khi vào mua hàng.
Cảnh mua bán tại  một quầy hàng mậu dịch Nhà nước.
Các mậu dịch viên chuẩn bị hàng hóa, giá cả trước khi phục vụ người dân.
Mua đồ gia dụng.
Quầy bán vải
Mua đồ gia dụng.
Đài phát thanh là một thứ hàng xa xỉ ngày đó.
Tiền mặt hạn chế sử dụng ở thời kỳ này, thay vào đó là hình thức tem phiếu.
Phiếu mua thịt
Phiếu mua vải. Mức mua giới hạn nhiều nhất là 1 mét, và tối thiểu là 10 cm.
Tem lương thực có thể đổi lấy các loại lương thực như: gạo, sắn, ngô, khoai tây, hạt lúa mỳ... với trọng lượng tương đương ghi trên tem.
Có thể mua các phụ tùng xe đạp bằng tấm phiếu này.
Tem lương thực trị giá mua cho 25 gram lương thực.
Phiếu mua xăng mô tô, xe máy. Phiếu này được mua theo mệnh giá lít ghi trên phiếu.
Phiếu mua chất đốt và tem đường. Với phiếu mua chất đốt thì có thể sử dụng để mua: dầu hỏa, củi, than... Mỗi lần sử dụng, mậu dịch viên sẽ cắt bỏ một ô trên tờ phiếu tương ứng với số lượng mua.
Sổ mua lương thực hay còn gọi là sổ gạo, thời kỳ này viên chức Nhà nước chỉ được mua 13,5kg/1 tháng. Thuật ngữ ‘buồn như mất sổ gạo’ xuất hiện từ đây: Mất sổ gạo còn quan trọng hơn cả việc mất tiền vì có tiền cũng không mua được gạo, dù là gạo đỏ, đầy thóc và sạn!
Quy định của Nhà nước trong việc dùng tem phiếu.
Một bài báo về chỉ dẫn mua hàng tết bằng tem phiếu.

Hình ảnh hiếm về chợ Tết thời bao cấp ở miền Bắc Việt Nam

(GDVN) - Chợ Tết những năm tháng thời bao cấp ở miền Bắc Việt Nam đúng là 'thiên đường' đem lại sự lạ lẫm, thích thú đối với trẻ em. Nhưng lại là lúc người lớn phải kiên nhẫn xếp hàng để mua được thực phẩm, vật dụng, hàng hóa cho thời gian quan trọng nhất của năm.

Các cửa hàng được trang hoàng với các tấm pa- nô, áp phích hoặc trang trí cho có không khí ngày Tết.
Cảnh xếp hàng mua thực phẩm cạnh Nhà hát Lớn Hà Nội.
Một quầy bán tranh Tết, hoa lụa, hoa nhựa cũng như lịch treo tường... Ảnh. Eva Lindskog.
Cảnh buôn bán tấp nập nhất lúc nào cũng tập trung tại những cửa hàng tổng hợp, cửa hàng bách hóa....
Mua tranh Tết, lịch treo tường.
Không thể thiếu một cành đào, ở Hà Nội người dân có thể tìm đến phố Hàng Lược...
...hay ra Nhật Tân cũng bắt gặp những người bán đào của vùng đất nổi tiếng Hà Thành.
Chợ hoa ngày tết lúc nào cũng nhộn nhịp với các loại hoa đào, mai, thủy tiên, lay ơn...
Sau phiên chợ Tết với đầy đủ nhu thực phẩm thiết yếu.
Tết không thể thiếu khoanh giò hoặc thịt lợn.
Gạo nếp để đồ xôi hoặc gói bánh chưng.
Mứt Tết và bánh chưng là thứ không thể thiếu trong ngày Tết cổ truyền của người Việt.
Những chiếc bánh chưng sau khi luộc xong sẽ được vớt ra rồi nén để giữ cho bánh được chắc.
Rượu, bia hay đồ dùng mới cần phải thay cũng được chú ý mua cho ngày Tết.
Mua vải may quần áo cho con trẻ.
Pháo cho ngày Tết báo hiệu xuân mới về, năm cũ qua đi, đón chào một năm mới.
Những đứa trẻ luôn bị thu hút bởi những chùm pháo đỏ hồng tại những cửa hàng tạp hóa như thế này.
Không thể quên mua chất đốt như than củi, than tổ ong, dầu hỏa, đá lửa...
Xếp hàng chờ đến lượt mua chất đốt như xăng dầu, than...

Người ở xa thì lũ lượt kèo nhau về trên những chuyến tàu Thống Nhất.
Hoặc chen chúc nhau trên những chuyến xe đò.
Những đứa trẻ vẫn thích thú với những quả pháo đã được đem ra đốt với hy vọng nhặt được quả nào chưa nổ.
Đường phố Hà Nội trong những ngày Tết.